Gió xì xào động đậy khung trời ảo
mộng phù du. Và cùng lúc, nàng gió thì thào, nũng nịu, nâng nịu làn nắng mới ửng hồng, xúng xính chạy dài
khắp trần gian bộn bề bát ngát; mấy chiếc lá úa tàn phai nhạt còn sương đọng,
long lanh rụng xuống, chơ vơ, chông chênh như muốn nói điều gì…
Em ơi, trời đã vào thu, quốc cu
gọi bầy rời rạc, lác đác, xốn xang; chợt sao anh nghe trong anh, trong em và
trong cả cõi đời này trái tim nao đang rạo rực, tế bào nao đang thay nhau đỗ vỡ
và đang biến diệt trong từng tu du khoảng rồi!
Em hãy nhìn kìa. Ngoài khơi…!
Bóng xưa trầm ngâm, ai đã thiết tha vọng âm vỗ về: Nào con, quyến luyến mơ hồ
mà chi? Tĩnh tâm! Tịnh tâm! Con xem, vạn tượng đâu có bền lâu, như sương mùa
xuân nọ, móc sáng sớm này: lung linh ẩn hiện chốc lát vụt không; cây bên bờ, tơ
trong giếng nào được miên trường. Hệt như, ý nghĩ này nối tiếp ý nghĩ khác,
chuyển biến cực kỳ chóng vánh, nên chỉ trong nháy mắt, chuyển hơi thở đã là đời
sau.
Ôi, cuộc thế vô thường! Em ơi,
thế giới ba ngàn này vốn thế hỡ em! Tài, danh, sắc, thực, thùy hết thảy rồi
không. Nhưng lẽ nào, chẳng còn gì có- thể để lại miên viễn cho anh, cho
em và cho cả cõi đời này sao?!
Chữ rơi
nhặt lại
Một chút
cho đời.......
nhặt lại
Một chút
cho đời.......
Tiếng sáo non thẳm nào du
dương, bất chợt lồng lộng trong cõi lòng, thầm thì khát vọng, như muốn thúc giục
anh chọn lựa giữa một trong hai biên giới: khổ đau- bàng hoàng- chao động, và hạnh
phúc- an tĩnh- bình yên…
Miên man giữa cõi vô biên,
Bỗng nghe tiếng sáo ngập miền hư vô.
Viết tại Huế, vào một chiều Thu - Ngày 23 tháng 8 năm 2000.
Nay tạm dùng thay Lời nói đầu cho trang Blog này.
Trà Vinh, ngày 13/12/2012
Viết tại Huế, vào một chiều Thu - Ngày 23 tháng 8 năm 2000.
Nay tạm dùng thay Lời nói đầu cho trang Blog này.
Trà Vinh, ngày 13/12/2012
Trân trọng,
Cùng Tử Nguyễn Phước Tâm
